Đây là câu cần nói trước mọi thứ khác. Khi ta đặt rêu vào bản vẽ, ta không đang chọn một loài cây phủ nền. Ta đang đặt cược rằng chỗ đó sẽ có đủ bóng râm, đủ ẩm không khí, đủ yên và đủ thoát nước, quanh năm, trong nhiều năm.
Chùa Saihō-ji ở Kyoto — người ta quen gọi là chùa Rêu — có tới hơn một trăm loài rêu phủ kín mặt đất. Nhưng thứ làm nên khu vườn đó không phải giống rêu quý. Nó nằm trong một thung lũng ẩm, quanh là rừng, mưa nhiều, ít nắng trực tiếp, và có người nhặt lá mỗi ngày suốt mấy trăm năm.
Bê giống rêu đó về một sân bê tông ở đồng bằng thì không có phép màu nào cứu được.

Thảm rêu liền mạch quanh gốc cây ở Jingoji, Kyoto
Ảnh: 663highland (CC BY 2.5) / Wikimedia Commons
Rêu không có rễ thật. Nó bám chứ không hút nước từ đất, và lấy nước qua toàn bộ bề mặt thân lá. Từ đặc điểm đó ra hết mọi thứ:

Lá rụng trên mặt rêu: để lâu là ủ và làm chết cả mảng
Ảnh: YOSHIFUMI OGISO (CC BY-SA 3.0) / Wikimedia Commons
Nói thẳng cho khỏi mất công thử: Đà Lạt, Sa Pa, Tam Đảo, Bà Nà và các vùng núi cao tương tự thì rêu sống tốt, thậm chí tự mọc không cần trồng.
Đồng bằng và ven biển thì chỉ làm được ở những chỗ rất hẹp và rất cụ thể: giếng trời có mái lấy sáng gián tiếp, chân tường hướng bắc, mặt đá hoặc chậu đặt dưới tán dày, khoảng sân trong có phun sương tự động. Diện tích cỡ vài mét vuông thì giữ được. Cả một mảng sân vườn thì đừng.
Và kể cả ở những chỗ làm được, phải chấp nhận rêu sẽ lên xuống theo mùa: xanh mướt mùa mưa, xỉn và co lại mùa khô. Đó là bình thường, không phải hỏng.

Vườn rêu dưới tán cây, ánh sáng lọt qua tán chứ không chiếu thẳng
Ảnh: Motokoka (CC BY-SA 4.0) / Wikimedia Commons
Trước khi chọn cây thay, cần biết rêu đang làm việc gì trong bố cục, vì thay sai vai là hỏng.
Rêu trong vườn Nhật đóng vai mặt nền liền mạch, rất thấp, mịn, tối màu và không có ranh giới giữa các cây. Chính cái liền mạch không thấy chỗ nối đó làm cho đá và cây nổi lên. Vậy nên thứ thay thế phải giữ được bốn tính chất ấy, chứ không phải giống rêu về mặt sinh học.
Sơn rêu và rêu nhựa. Nhìn xa được vài tháng, sau đó bạc màu và bám bụi, và không bao giờ đổi theo mùa. Cái hay của rêu nằm ở chỗ nó sống; bỏ phần sống đi thì chẳng còn lý do gì để chọn nó.
Bứng nguyên mảng rêu rừng về. Vừa hại chỗ lấy, vừa gần như chắc chắn chết, vì mảng rêu đó quen với đúng một tiểu khí hậu. Nếu muốn nhân rêu thì cách làm là nghiền nhỏ rêu có sẵn tại chỗ trộn với đất mịn rồi rải, và chỉ làm ở nơi rêu vốn đã mọc được.
Trồng rêu rồi tưới bằng vòi mạnh. Tia nước mạnh bóc cả mảng. Chỉ phun sương.
Chỗ này mỗi ngày có mấy giờ nắng trực tiếp? Quá hai giờ nắng trưa là bỏ phương án rêu.
Ai phun sương, và bằng gì? Nếu không có hệ phun tự động và không có người, thì rêu chỉ sống qua mùa mưa.
Ai nhặt lá? Câu này quyết định hơn cả hai câu trên, vì lá phủ giết rêu nhanh hơn thiếu nước.
Trả lời được cả ba thì làm rêu thật. Không trả lời được thì chọn quyển bá hoặc cỏ nhung — và nói thật với chủ nhà rằng đây là phương án thay thế, chứ đừng gọi nó là rêu rồi để họ tự thất vọng sau sáu tháng.
Bài viết tổng hợp từ tài liệu nghề và kinh nghiệm thi công. Vui lòng ghi "Nguồn: canhquan.net" khi sao chép.