Tài trợ | Test

SGL

Landscape Architecture

sgl.com.vn

Tài trợ | Test

Cố vấn AI

Hỏi đáp cảnh quan · gợi ý chọn cây

Miễn phí trên canhquan.net

Tài trợ | Test

Kiến Trẻ

Sân chơi của người mới vào nghề

canhquan.net/tap-chi

TRI THỨC

Vì sao hình dáng sân vườn không phải chuyện ngẫu hứng? | Sân Vườn Nhà Ở · Phần 2

Phần 1 của loạt bài dừng lại ở bước sơ đồ chức năng — những vòng bong bóng vẽ tay thể hiện khu nào nằm gần khu nào, gần nhà hay xa nhà, chưa có đường viền cụ thể nào cả. Bước tiếp theo là biến những bong bóng mờ đó thành một hình dạng thật, có cạnh, có góc, vẽ được lên mặt đất.

Cái hình dạng đó không phải chọn theo cảm hứng lúc cầm bút. Phía sau mọi đường cong hay đường thẳng trên bản vẽ sân vườn luôn có một khung hình học đứng chống đỡ — giống thân và cành bên trong một cái cây, hay khung xương bên trong một con vật: cái nhìn thấy bên ngoài (lá, da) chỉ củng cố thêm cho cái khung đã có sẵn bên dưới, chứ không tự quyết định hình dáng.

Bản vẽ tay khổ giấy vàng ố, nét bút chì vẽ các mảng bồn cây hình dạng cong lượn không đối xứng, chi chít số đo ghi dọc theo từng cạnh, góc phải trên có chữ ký kiến trúc sư
Phác thảo sân vườn Castel d'Orgeval (Pháp, 1905), ký tên kiến trúc sư Hector Guimard — mọi đường cong mềm mại trên giấy đều đi kèm số đo cụ thể, không phải vẽ tự do theo cảm hứng. Ảnh: Unknown artist / commons — Public domain
Bản vẽ quy hoạch màu nước nhìn từ trên xuống, hai khu vườn thực vật hình vuông đối xứng hai bên một đại lộ trung tâm, mỗi khu có vòng tròn đài phun nước ở giữa, phía dưới là bãi cỏ lớn dẫn tới một toà nhà đối xứng
Bản vẽ quy hoạch vườn thực vật Đại học Michigan (Alexander Jackson Davis) — khu vườn hình vuông chia lưới ô đều, mỗi khu có một vòng tròn đài phun làm tâm, đúng nguyên lý vòng tròn và hình vuông làm hình nền cho bố cục. Ảnh: Alexander Jackson Davis / commons — CC0

Ba cách tạo trật tự: đối xứng, bất đối xứng, gom khối

Nói một sân vườn "có trật tự" nghĩa là nhìn vào sẽ thấy ngay một khung sườn thị giác đứng phía sau — không rối mắt, không rải rác tuỳ tiện. Có 3 cách để tạo ra khung sườn đó, và một khu vườn nên chọn dứt khoát một cách, hoặc phối hợp có chủ đích, không trộn lẫn nửa vời.

Đối xứng

Xếp đều hai bên một trục, như soi gương. Đây là cách dễ đạt nhất, cho cảm giác trang trọng, và khi làm đúng, trục đối xứng có khả năng dẫn tầm nhìn về một điểm cuối rất mạnh — một cổng, một bồn cây, một bức tường có hoa văn.

Bất đối xứng

Cân bằng bằng cảm giác chứ không phải công thức đều hai bên, giống một cái bập bênh: 2 đứa trẻ khác cỡ vẫn cân bằng được nếu ngồi ở khoảng cách khác nhau so với điểm tựa. Cách này cho cảm giác thoải mái, tự nhiên hơn đối xứng, và có nhiều điểm ngắm khác nhau thay vì chỉ 1-2 điểm chính — mời người đi thêm vài bước để nhìn tiếp.

Gom khối

Xếp các yếu tố thành từng nhóm nhận diện được, thay vì rải rác lẻ tẻ khắp sân. Với cây trồng, nguyên tắc này rất rõ: gom cùng loài vào cùng một khối cho cảm giác trật tự mạnh nhất; trồng mỗi chỗ một cây một loài khác nhau là cách chắc chắn nhất để một khu vườn trông lộn xộn, dù từng cây riêng lẻ vẫn đẹp.

Điều đáng chú ý: phần lớn người xem một bản vẽ sân vườn chưa thể đánh giá được nó có hoạt động tốt về công năng hay không — cái đó chỉ biết được sau khi sống với nó một thời gian. Nhưng phản ứng thích hay không thích gần như đến ngay lập tức, và phản ứng đó gần như hoàn toàn dựa vào hình khối nhìn thấy trước mắt, chưa phải công năng thật. Vì vậy bước chọn trật tự và hình dạng này quyết định trực tiếp ấn tượng đầu của khách hàng về cả bản thiết kế, trước khi công năng kịp chứng minh điều gì.

Nhìn từ trong một mái vòm gỗ trắng ra một lối đi lát đá thẳng, hai hàng cây bụi xén vuông hai bên, cuối lối đi là một chậu đá lớn đặt cây, xa hơn thấp thoáng mặt nước xanh
Trục nhìn thẳng từ mái vòm ra một chậu đá đặt giữa lối đi — một đường thẳng hướng đúng vào tâm vật thể tạo quan hệ hình học chặt, dẫn mắt về đúng một điểm cuối. Ảnh: Photo by Joe Mabel / commons — CC BY-SA 4.0
Lối đi rải sỏi thẳng tắp nhìn từ thấp, hai bên là các luống hoa hình chữ nhật viền cây xén thấp, xen kẽ cây xén hình chóp nhọn đều đặn, cuối lối đi là bậc thang dẫn lên một bức tường gạch
Lưới ô vuông chia luống hoa đều hai bên một trục đối xứng, cây xén hình chóp lặp lại theo nhịp — cách bố cục cho cảm giác trang trọng, dẫn tầm nhìn thẳng về một điểm cuối. Ảnh: aitoff / commons — CC0

Vòng tròn và hình vuông — hai hình nền của mọi bố cục

Gần hết những gì có thể vẽ ra cho một sân vườn đều bắt nguồn từ 2 hình cơ bản: vòng tròn và hình vuông. Hiểu cách 2 hình này "hoạt động" là hiểu được vì sao một bố cục nhìn vững, và vì sao một bố cục khác nhìn lệch dù trên giấy các đường vẫn nối vào nhau.

Vòng tròn: mọi thứ nên hướng về tâm

Tâm là bộ phận quan trọng nhất của một vòng tròn — mắt người rất dễ tự nhận ra vị trí tâm, và mọi bán kính hay đường kính chạy qua đó càng củng cố thêm sự chú ý vào điểm này. Từ đó có 2 quy tắc: một đường thẳng hướng trực tiếp vào tâm sẽ tạo quan hệ hình học chặt, ăn khớp; đường không hướng vào tâm sẽ nhìn lệch lạc, khó chịu. Khi một đường hay hình khác chạm vào chu vi vòng tròn, nên chạm theo hướng bán kính kéo dài ra ngoài — tức tạo góc 90° tại điểm chạm — cho cảm giác vững chắc hơn hẳn so với chạm theo một hướng khác.

Hình vuông: bốn hướng cố định, một lưới ô

Khác vòng tròn (hướng ra mọi phía như nhau), hình vuông có 4 cạnh riêng biệt tạo ra 4 hướng rõ rệt và 4 góc — mang tính cách trang trọng hơn nhờ cấu trúc đối xứng đó. Một kỹ thuật hay dùng với hình vuông là chia hình gốc thành lưới ô nhỏ bằng nhau, theo tỉ lệ 1/2, 1/3 hay 1/4 cạnh gốc — chỉ riêng thao tác kẻ lưới này đã gợi ra rất nhiều cách bố cục khác nhau, và có thể thêm đường chéo vào lưới để có thêm biến thể.

Nhìn từ trên cao xuống một hồ nước tròn viền đá, hàng trăm chậu cây xanh vuông xếp vòng quanh, phía trước là một bồn cỏ hình chữ nhật cắt hoa văn cuộn xoắn đối xứng, xa xa là một toà lâu đài đá
Hồ nước tròn làm tâm cho cả bố cục Vườn Cam (Orangerie) — mọi hàng chậu cây đều xếp theo bán kính hướng vào tâm hồ, còn bồn cỏ phía trước cắt thành hoa văn cuộn đối xứng hai bên một trục. Ảnh: Picture taken by deror avi on June 2005. / commons — Attribution
Bản khắc đen trắng nhìn từ trên xuống một khu vườn hình chữ nhật, bốn dải mái vòm cây xén cong lượn đối xứng bao quanh một hình tròn ở chính giữa, các góc và viền trang trí hoa văn cuộn đối xứng
Bản khắc thiết kế vườn thế kỷ 18 — các dải mái vòm cong đối xứng đều canh thẳng vào một vòng tròn trung tâm, không có chỗ nào hai hình giao nhau ở góc nhọn. Ảnh: Unknown artist / commons — Public domain

Ghép nhiều hình lại: canh thẳng, và né góc nhọn

Một sân vườn hiếm khi chỉ có đúng 1 hình. Khi ghép nhiều hình vuông, chữ nhật, vòng tròn lại với nhau, có mấy quy tắc giữ cho bố cục không rối.

Canh thẳng bộ phận

Quy tắc quan trọng nhất: cạnh, trục, đường chéo của một hình nên trùng hoặc thẳng hàng với bộ phận tương ứng của hình kế bên. Bố cục thiếu canh thẳng nhìn rối và có cảm giác ngẫu nhiên, dù mỗi hình riêng lẻ vẫn đúng tỉ lệ.

Cái bẫy hay gặp nhất: góc nhọn

Góc nhọn dưới 45° ở chỗ 2 hình giao nhau là lỗi đáng tránh nhất, vì 4 lý do cùng lúc: nhìn yếu và gây căng mắt tại điểm giao; là điểm yếu kết cấu trong mặt lát, dễ nứt vỡ; quá hẹp để trồng cây hay groundcover — rễ không đủ chỗ phát triển; và tạo ra một mảnh diện tích thừa, không dùng vào việc gì được. Một góc nhọn nhỏ xíu trên bản vẽ trông vô hại, nhưng ngoài công trường nó luôn thành một góc chết.

Ngoài 2 điều trên, mỗi hình trong bố cục cần giữ được bản sắc riêng — không bị hình khác "nuốt mất"; và nên có 1 hình nổi bật hơn hẳn các hình còn lại, để mắt có chỗ nghỉ và cả bố cục có điểm tựa.

Đường cong "tự nhiên" vẫn có kỷ luật riêng

Chủ đề hình khối dùng đường cong mềm thường bị gọi là "tự nhiên" hay "phi hình thức" — cách gọi đó dễ gây hiểu lầm, vì nó ngầm cho rằng chỉ có đường cong mới "tự nhiên", còn các chủ đề khác thì không, trong khi cả hai vẫn có thể thành công như nhau. Thực chất, một chủ đề cong mềm chỉ dùng các đoạn cong của vòng tròn và ellipse ghép nối êm với nhau — không phải bố trí tuỳ tiện, và kỷ luật hình học của nó còn chặt hơn nhiều người tưởng.

Quy tắc quan trọng nhất

Mọi đường cong giao nhau phải gặp nhau ở góc 90°. Một chỗ vuốt cong nhìn "mềm mại tự nhiên" trên giấy nhưng lại thường ẩn một góc nhọn bên trong đường cong đó — nhìn không ra bằng mắt thường, nhưng gây đúng những rắc rối khi thi công và bảo trì như góc nhọn giữa 2 hình thẳng.

Nên phối cả đường cong lớn, bo rộng lẫn đường cong nhỏ để có biến hoá, nhưng quá nhiều đường cong bán kính nhỏ làm thiết kế nhìn rối và khó bảo trì. Chủ đề này hợp đất bằng phẳng hoặc đồi lượn sóng nhẹ, và không hợp khu đất nhỏ hẹp vì các góc cong luôn lãng phí một phần diện tích sử dụng được.

Lối đi gạch đỏ uốn lượn hình cuộn xoắn giữa các khối cây bụi xén cong, hoa tím và trắng mọc xen trong các khoảng đất hở, ba tượng đá trắng đứng dọc bức tường gạch phía sau
Toàn bộ hàng rào cây xén ở đây chỉ dùng các đoạn cong ghép nối êm với nhau, không một đoạn thẳng nào chen vào — đúng kỷ luật của chủ đề cong mềm. Ảnh: JamesDeMers / commons — CC0
Ảnh màu tay cũ nhìn từ trên xuống một khu vườn hình tròn nằm lọt giữa thung lũng cây cối rậm rạp, đài phun nước nhỏ ở tâm, các luống hoa xếp thành vòng cung quanh đài phun, bậc thang đá dẫn xuống từ góc dưới trái
Khu vườn tròn nằm gọn dưới một thung lũng cây cối — dù địa hình xung quanh gồ ghề tự nhiên, luống hoa bên trong vẫn giữ đúng kỷ luật vòng cung quanh một tâm. Ảnh: Johnston, Frances Benjamin, 1864-1952, photographer / commons — Public domain

Chưa biết muốn kiểu gì? Nhìn vào chính ngôi nhà

Không ít khách hàng không có ý kiến rõ về tính cách sân vườn đang muốn có — đây là tình huống rất thường gặp, không phải ngoại lệ. Khi đó, kiến trúc của chính ngôi nhà là chỗ để tìm gợi ý, theo 2 cách.

Đọc tính cách chung của cả ngôi nhà

Một ngôi nhà có nhiều hình khối góc cạnh ở mái, cửa sổ, tường thường hợp chủ đề chéo góc. Một ngôi nhà có các đường ngang-dọc mạnh, kèm cổng vòm và cửa sổ hình tròn hay nửa tròn, thường hợp chủ đề phối cung tròn với đường thẳng.

Lấy đúng 1 chi tiết yêu thích

Khi ngôi nhà không có phong cách kiến trúc rõ rệt, nhưng khách lại thích riêng một chi tiết cụ thể — một dạng cổng vòm, một hoa văn tường đá — thì không cần đổi cả chủ đề hình khối. Chỉ cần chọn một chủ đề cho phép chi tiết yêu thích đó được làm nổi lên thành điểm nhấn, thay vì đi tìm một chủ đề hoàn toàn mới chỉ vì một chi tiết nhỏ.

San lấp sơ bộ: nắn đất trước, vì đất là nền cho mọi thứ khác

San lấp sơ bộ — đào và đắp đất để nắn lại cao độ mặt bằng — nên làm trước tiên trong bước bố cục không gian. Đất thêm vào gọi là đắp, đất lấy ra gọi là đào, và một dự án nên cân bằng khối đào-đắp để tránh phải chở đất ra hoặc vào khu đất, vừa tốn kém vừa tốn nhiên liệu.

Việc này quan trọng vì mặt đất là nền cho tất cả — cây, mặt lát, tường, hàng rào, giàn che — nên cao độ đất ảnh hưởng trực tiếp tới cả công năng lẫn hình thức của mọi yếu tố phía trên nó. Đất cũng là bề mặt bị dùng trực tiếp nhiều nhất: đi lại, chạy, ngồi, lái xe. San lấp có 2 mục đích, và nên làm cùng lúc chứ không tách rời: mục đích kỹ thuật — thoát nước đúng, đi lại an toàn; và mục đích thẩm mỹ — tạo không gian, che hoặc dẫn tầm nhìn, tạo hứng thú thị giác.

Loại mặtĐộ dốc khuyến nghị
Đất quanh móng nhà1% – 10%, dốc ra xa nhà
Mặt lát trơn (bê tông, nhựa đường)Tối thiểu 1%
Mặt lát nhám (gạch, đá, bê tông lộ cốt liệu)Tối thiểu 1,5%
Khu ngồi lâu (sân ngồi chơi, sân ăn)Không quá 3%
Bãi cỏKhuyến nghị 2%, không quá 25%
Luống trồng cây2% – 10%

Vượt các mức trên đều có hậu quả cụ thể: mặt lát khu ngồi lâu dốc quá 3% tạo cảm giác mất ổn định khi ngồi hay đứng lâu; bãi cỏ dốc quá 25% nguy hiểm khi vận hành máy cắt cỏ; luống trồng dốc quá 10% dễ xói mòn nếu chưa có cây phủ đất che chắn.

Máy ủi bánh xích màu vàng đứng giữa bãi đất đào dở, xung quanh là hàng thông cao, một người ngồi trong buồng lái
San lấp sơ bộ — đào và đắp lại cao độ mặt đất — luôn là bước làm trước tiên, vì mặt đất là nền cho mọi thứ dựng lên sau đó. Ảnh: Alaska National Guard / flickr — CC PDM 1.0
Hai máy ủi quân đội di chuyển đất trên nền đất đá khô cằn, bụi bốc lên phía sau, trời nắng gắt không một bóng cây
Một dự án nên cân bằng khối đào và đắp ngay tại chỗ, tránh phải chở đất ra hoặc vào khu đất — vừa tốn kém vừa tốn nhiên liệu. Ảnh: U.S. Navy photo by Mass Communication Specialist 1st Class R / commons — Public domain

San lấp còn là công cụ tạo cảm giác không gian

Ngoài việc thoát nước đúng, cao độ mặt đất còn là cách rẻ và hiệu quả để tạo cảm giác không gian. Cách đơn giản nhất: chỉ cần một chênh cao độ nhỏ giữa 2 khoảng liền kề đã đủ tạo cảm giác đây là 2 nơi khác nhau — chênh càng lớn, cảm giác tách biệt càng mạnh.

Quy tắc góc nhìn 45°

Đào đất xuống, đắp gò lên, hoặc kết hợp cả hai quanh một khoảng sân, sẽ tạo ra một mặt đứng bao che. Đất bao quanh càng cao thì cảm giác bao kín càng mạnh, và cảm giác bao kín mạnh nhất đạt được khi đất bao quanh lấp đầy một góc nhìn 45° trở lên — tính từ vị trí đứng trong không gian đó nhìn lên mép đất — hoặc cao hơn hẳn tầm mắt người đứng. Có thể trồng thêm cây lên đỉnh gò để tăng thêm chiều cao cảm nhận. Giới hạn an toàn: độ dốc mái đất không nên vượt tỉ lệ 1:2, dốc hơn dễ sạt lở, xói mòn.

San lấp còn dùng để che hoặc dẫn tầm nhìn xấu — nâng cao độ một khu vực chọn lọc bằng một gò đất hay đê đất để chặn tầm nhìn ra đường, ra lối xe hàng xóm, hay ra sân sau nhà kế bên.

Gò đất phải trông như địa hình thật

Lỗi hay gặp: làm gò với mái dốc quá gấp, gãy khúc đột ngột, khiến nó trông như một cục đất gắn thêm vào một cách lộ liễu, không giống một phần vốn có của khu đất. Cách làm đúng là vuốt mái dốc của gò mềm mại, cho nó hoà dần vào cao độ xung quanh — không đột ngột, để cảm giác gò đất như đã ở đó từ trước.

Đừng chốt phương án đầu tiên

Sau khi chồng sơ đồ chức năng lên bố cục hình khối vừa chọn, phương án vẽ ra lần đầu gần như chắc chắn còn thô và có lỗi. Cách làm đúng là thử vài phương án khác nhau để so sánh — đổi cách tổ chức công năng, đổi hẳn chủ đề hình khối, hoặc đổi cách phối vật liệu — trước khi chọn một phương án để phát triển tiếp. Nếu giữa chừng nảy ra một ý tổ chức tốt hơn hẳn sơ đồ chức năng ban đầu, hoàn toàn được phép quay lại sửa cả sơ đồ chức năng đó, không cần giữ nguyên chỉ vì nó đã được chốt trước đó.

Việc luôn chuẩn bị nhiều phương án mang lại 3 giá trị, dù cùng một khách hàng, một khu đất, một đề bài:

Công cụ ra quyết định

Có nhiều lựa chọn để so sánh giúp thấy rõ ưu và nhược của từng hướng trước khi chốt một phương án, thay vì chọn đại phương án duy nhất được đưa ra.

Công cụ thuyết phục khách hàng

Cho khách thấy nhiều hướng giải quyết khác nhau giúp khách hiểu vấn đề rộng hơn và tham gia vào việc chọn lựa, thay vì chỉ nhận một đáp án áp đặt sẵn.

Công cụ rèn tư duy người thiết kế

Buộc bản thân nghĩ ra nhiều cách giải cho cùng một vấn đề là cách rèn tư duy sáng tạo, và mở rộng vốn giải pháp có sẵn để dùng cho các dự án sau.

Sau khi chọn được phương án tốt nhất — hoặc kết hợp vài phương án lại — nên cho khách thêm vài ngày tới 1 tuần để suy nghĩ kỹ, thay vì ép quyết định ngay tại chỗ. Nên để lại một bản sao cho khách ghi chú trực tiếp lên đó, giữ bản gốc lại ở nơi làm việc. Trước khi gật đầu chọn, một câu nên hỏi thẳng kiến trúc sư: đây là phương án thứ mấy, và phương án còn lại khác gì phương án này — không phải khác ở màu sơn hay loại cây, mà khác ở chính chủ đề hình khối đứng phía sau.

Vui lòng ghi "Nguồn: canhquan.net" khi sao chép.

6 Lượt xem