Tài trợ | Test

SGL

Landscape Architecture

sgl.com.vn

Tài trợ | Test

Cố vấn AI

Hỏi đáp cảnh quan · gợi ý chọn cây

Miễn phí trên canhquan.net

Tài trợ | Test

Kiến Trẻ

Sân chơi của người mới vào nghề

canhquan.net/tap-chi

TRI THỨC

NHU CẦU CẢM ỨNG — rút bớt đường, xe có tự bớt đi không?

Câu hỏi quen thuộc mỗi khi bàn chuyện mở đường: đường tắc vì xe đông, nên phải nới thêm làn. Số liệu đo thực tế ở nhiều đô thị lại chỉ ra chiều ngược lại — mở thêm đường kéo theo thêm xe, còn rút bớt hạ tầng cho ô tô thì lưu lượng không dồn sang tuyến khác mà tự co lại.

Đó là một trong hàng loạt phép đo trước-sau đang có sẵn, từ quy mô cả thành phố tới một dãy ghế công cộng, cùng cho một kết luận: chất lượng và số lượng không gian dành cho một phương thức đi lại quyết định trực tiếp mức dùng phương thức đó. Ba mảng còn lại — an toàn ban đêm, sức khỏe cộng đồng, và cách các đô thị đông dân nhưng ít tiền vẫn tổ chức được giao thông sống được — đều bắt nguồn từ cùng một nguyên lý thiết kế, không phải từ vận may hay ngân sách.

Nhu cầu cảm ứng: hạ tầng là lời mời, không phải nhu cầu cố định

Lưu lượng ô tô trong một thành phố không phải một con số cố định cần phục vụ bằng mọi giá, mà là kết quả trực tiếp của hạ tầng đã xây. Mở thêm đường và bãi đỗ luôn kéo theo thêm xe, vì luôn có người sẵn sàng mua xe khi có chỗ chạy — hiện tượng này giới quy hoạch giao thông gọi là nhu cầu cảm ứng (induced demand). Chiều ngược lại cũng đúng: rút hạ tầng cho ô tô không làm giao thông dồn sang tuyến khác mà một phần tự co lại, gọi là bốc hơi giao thông (traffic evaporation).

Ảnh chụp từ trên cao một bãi đậu xe buýt kín xe cạnh một tuyến đường đông nghẹt ô tô nối hàng dài, phía xa là công trình xây dựng và mặt biển.
Ùn ứ không chỉ xảy ra trên đường — bãi đậu xe buýt và hàng xe nối dài cạnh nhau cho thấy hạ tầng cho xe cá nhân luôn là phần chiếm đất lớn nhất. Ảnh: thienzieyung / flickr — CC BY 2.0
Rất nhiều taxi màu vàng xếp sát nhau kín cả làn đường, một xe cảnh sát NYPD và vài người đi bộ len giữa dòng xe.
Mở thêm đường không chắc hết tắc — nhu cầu cảm ứng nghĩa là chỗ trống mới trên đường luôn có xe mới lấp vào. Ảnh: joiseyshowaa / flickr — CC BY-SA 2.0

Bốc hơi giao thông không có nghĩa các chuyến đi biến mất hoàn toàn. Một phần đổi giờ đi để tránh cao điểm, một phần đổi tuyến, một phần đổi sang phương thức khác, và một phần là chuyến đi vốn không thật cần thiết nên bị bỏ hẳn khi đường không còn thuận tiện.

Một khu trung tâm áp phí vào vùng rộng khoảng 24 km² ghi nhận lượng xe vào giảm ngay 18% trong năm đầu; vài năm sau khi tăng phí thêm, lưu lượng lại giảm tiếp một lần nữa. Ở một thành phố khác, một tuyến cao tốc trên cao ven sông hư hại nặng do động đất buộc phải đóng hoàn toàn. Điều thú vị là người dân tự điều chỉnh hành vi đi lại ngay lập tức — không xảy ra cảnh tắc nghẽn dồn sang tuyến khác như vẫn thường được dự đoán trước khi đóng đường. Tuyến đó sau đó được chuyển hẳn thành đại lộ có cây xanh, tàu điện mặt đất và làn cho người đi bộ.

Nguyên lý áp theo chiều ngược lại cũng cho kết quả tương ứng. Một thành phố Bắc Âu mở rộng mạng làn xe đạp liên tục qua nhiều thập kỷ, đồng thời thu hẹp dần làn và chỗ đỗ ô tô. Kết quả đo được: hơn một nửa dân số đi xe đạp mỗi ngày; tỷ lệ đi xe đạp trong các chuyến đi làm, đi học tăng từ khoảng 28% lên 37% qua nhiều thập kỷ. Có giai đoạn lượng xe đạp vào giờ cao điểm khu trung tâm đã vượt lượng ô tô.

Với bản vẽ giao thông, hệ quả thiết kế cụ thể là: đề xuất rút bớt một làn ô tô không mặc định gây tắc, và đề xuất thêm một làn xe đạp không mặc định vô ích vì 'chưa ai đi xe đạp' — cả hai đều cần được đo trước-sau bằng số liệu thật, thay vì quyết theo cảm tính giữ nguyên số làn 'cho an toàn'.

Nhiều người đi xe đạp, trong đó có trẻ em, di chuyển trên một làn xe đạp sơn xanh lục tách riêng khỏi làn ô tô đậu bên phải, có biển báo qua đường học sinh.
Làn xe đạp tách riêng bằng vạch sơn và dải đệm — một kiểu rút bớt không gian cho ô tô để đổi sang xe đạp, không mặc định gây tắc như vẫn thường lo. Ảnh: Jim.henderson / commons — CC BY-SA 3.0
Một người đi xe đạp trên làn xe đạp riêng biệt ở giữa đường, ngăn cách với làn ô tô bằng dải phân cách và hàng cây, hai bên là các toà nhà cao tầng.
Làn xe đạp tách biệt hoàn toàn khỏi làn ô tô bằng dải phân cách cứng — cách làm phổ biến khi một thành phố quyết định thêm làn xe đạp giữa khu trung tâm. Ảnh: Paul Krueger / flickr — CC BY 2.0

Ba loại hoạt động ngoài trời, và bốn phép đo trước-sau

Hoạt động ngoài trời trong không gian công cộng chia làm ba nhóm chồng lấp lên nhau. Hoạt động CẦN THIẾT — đi làm, đi học, chờ xe buýt — xảy ra trong hầu như mọi điều kiện, gần như không phụ thuộc chất lượng không gian. Hoạt động TÙY CHỌN — dạo bộ, ngồi ngắm cảnh, phơi nắng — chỉ xảy ra khi không gian đủ tốt. Hoạt động XÃ HỘI — chào hỏi, trò chuyện, chơi cùng nhau, tụ họp — là sản phẩm phụ mỗi khi hai nhóm trên diễn ra. Nâng chất lượng không gian công cộng làm hoạt động tùy chọn tăng mạnh nhất, và kéo hoạt động xã hội tăng theo; chất lượng kém thì gần như chỉ còn lại hoạt động cần thiết.

Quy mô can thiệpViệc làmSố liệu trước → sau
Một con phố chínhChuyển từ phố xe cộ sang phố ưu tiên người đi bộNgười qua lại +62%; hoạt động ở lại (đứng, ngồi, trò chuyện, chơi) +600%
Khu trung tâmPhố đi bộ hoá dần trong 40 nămNgười đi bộ +35% ngay năm đầu; diện tích cho người đi bộ từ ~15.000 m² lên hơn 100.000 m² (gấp 7 lần); hoạt động tĩnh tại từ ~1.750 lên gần 5.900 người (gấp 4 lần)
Toàn khu trung tâmChương trình cải tạo đô thị trong 10 nămNgười đi bộ ban ngày +39%, ban đêm gấp đôi; dân số nội đô từ ~1.000 lên gần 10.000 (gấp 10 lần); 500 cây đường phố trồng mới mỗi năm
Một dãy ghế (bến cảng)Tăng số ghế công cộng +129%Số người ngồi tăng tương ứng +122%

Bẫy hay gặp nhất khi đọc bốn phép đo này: chỉ nhìn vào cột người qua lại rồi kết luận một cải tạo 'chưa hiệu quả' vì con số tăng khiêm tốn hơn kỳ vọng. Ở phố chuyển ưu tiên người đi bộ, lượng người qua lại chỉ tăng 62% trong khi hoạt động ở lại tăng 600% — hai chỉ số không tăng cùng tỉ lệ, vì hoạt động ở lại mới là loại tùy chọn và xã hội phản ứng trực tiếp với chất lượng không gian. Đo hiệu quả một cải tạo mà chỉ đếm lượt người đi qua là đang đo nhầm chỉ số.

Việc làm được ở đây: một bản đánh giá trước-sau của cải tạo không gian công cộng cần tách riêng số liệu người qua lại và số liệu người ở lại (đứng, ngồi, tụ tập, chơi) — gộp chung hai chỉ số này che mất phần dữ liệu quan trọng nhất.

An toàn ban đêm không đến từ đèn đường

Ánh sáng từ cửa sổ nhà dân là nguồn cảm giác an toàn ban đêm quan trọng mà không cần đầu tư gì thêm. Một khu trung tâm có khoảng 7.000 cư dân sinh sống thì vào một tối mùa đông bình thường có khoảng 7.000 ô cửa sổ sáng đèn nhìn thấy được từ phố. Khu trung tâm có nhà ở xen thương mại, cao 5-6 tầng, còn giữ liên hệ thị giác giữa nhà và phố tạo cảm giác an toàn tốt hơn khu chỉ có văn phòng và thương mại đóng cửa buổi tối, và tốt hơn khu nhà cao tầng nơi người ở tầng cao không còn nhìn thấy phố.

Con số này còn rõ hơn khi so với một trường hợp khác: một trung tâm thành phố có tới 15.000 người sống ngay tại chỗ, nhưng các căn hộ nằm ở độ cao 10-50 tầng — quá xa để nhìn thấy hoặc theo dõi những gì xảy ra dưới phố. Chiến lược cho dân ở gần trung tâm để tăng an toàn ban đêm không phát huy hiệu quả ở đây. Bài học rút ra: số dân sống gần trung tâm không quan trọng bằng việc họ có còn nhìn thấy phố hay không.

Cơ chế tương tự áp dụng cho ranh giới lãnh thổ. Phân định rõ các lớp công cộng, nửa công cộng, nửa riêng tư, riêng tư bằng các dấu hiệu vật lý đơn giản — đổi vật liệu lát, hàng rào thấp, cổng, bậc cao độ, mái che — giúp cư dân lẫn người lạ đều nhận biết đang đứng ở địa phận nào. Một khu nhà ở từng phân định rõ bốn lớp lãnh thổ theo cách này ghi nhận mức tội phạm thấp hơn khu tương tự không phân định — ranh giới rõ giúp cộng đồng tự giám sát khu vực quanh nhà tốt hơn.

Bẫy hay gặp nhất: tăng đèn đường hoặc bố trí thêm lực lượng tuần tra khi một khu vực bị coi là kém an toàn, trong khi cơ chế thật nằm ở mặt đứng công trình. Với khối đế công trình cao tầng, việc làm được là ưu tiên chức năng có cửa sổ và người ở nhìn ra phố — nhà ở, thương mại có mặt tiền mở — cho 5-6 tầng thấp nhất, thay vì để văn phòng, kho hay bãi đỗ xe che kín tầng trệt và các tầng ngay phía trên.

Mặt tiền một công trình cổ điển có hàng cột đá, trong đó một ô cửa sổ sáng đèn vàng ấm còn ô bên cạnh tối, phía trước là một cây lá đỏ.
Một ô cửa sổ sáng đèn ban đêm là dấu hiệu có người đang nhìn ra phố — nguồn cảm giác an toàn không tốn thêm ngân sách chiếu sáng. Ảnh: Phil Roeder / flickr — CC BY 2.0
Một cây cầu bắc qua sông về đêm, được chiếu sáng bởi nhiều cột đèn đường cao, ánh sáng phản chiếu xuống mặt nước, không có người qua lại.
Đèn đường sáng rực nhưng vắng người qua lại — bẫy hay gặp là tăng đèn đường trong khi cơ chế an toàn thật nằm ở cửa sổ nhà nhìn ra phố. Ảnh: Dietmar Rabich / commons — CC BY-SA 4.0

Đô thị phụ thuộc ô tô và thang máy làm béo phì tăng gấp ba

Béo phì được định nghĩa theo chuẩn quốc tế là chỉ số BMI trên 30. Ở một số nước phát triển, tỷ lệ người lớn béo phì tăng từ khoảng 1/10 lên khoảng 1/3 trong vòng 30 năm. Với trẻ em, số trẻ 6-11 tuổi thừa cân đã tăng gấp đôi trong ba thập kỷ, còn ở nhóm thanh niên 12-19 tuổi tăng gấp 3 lần.

Cơ chế nền không phải chuyện ăn uống đơn thuần: lao động ít vận động, di chuyển hoàn toàn bằng ô tô, thang máy hay thang cuốn thay cho đi bộ hoặc leo bậc, cộng thêm thời gian xem màn hình thụ động, tạo ra một vòng đời thiếu vận động tự nhiên. Vòng đời này chỉ bù lại được bằng cách tự chủ động tập luyện, hoặc bằng quy hoạch để đi bộ và xe đạp trở lại là việc phải làm hằng ngày một cách tự nhiên — không phải một hoạt động thể thao riêng phải lên lịch.

Việc làm được ở khâu quy hoạch: mỗi quyết định đặt bãi đỗ xe sát cửa ra vào, đặt thang máy làm lối di chuyển mặc định, hay bỏ cầu thang bộ khỏi vị trí dễ thấy, đều là một quyết định thiết kế làm giảm vận động hằng ngày — không phải một chi tiết trung tính.

Hiệu suất chuyên chở: vì sao ưu tiên số đông không có ô tô

Dân số thế giới sống ở đô thị tăng từ khoảng 10% năm 1900 lên 50% năm 2007, và được dự báo đạt khoảng 75% vào năm 2050. Phần lớn mức tăng này diễn ra ở các nước đang phát triển, tạo áp lực rất lớn lên nhà ở, hạ tầng và không gian công cộng tại chính các thành phố ít vốn đầu tư nhất cho hạ tầng đường sắt đô thị. Trong bối cảnh đó, hiệu suất chuyên chở của từng phương thức trên cùng một bề rộng mặt cắt là con số đáng nhìn kỹ.

Một xe buýt và nhiều người đi xe đạp cùng di chuyển trên một đường phố đông đúc, ô tô đỗ bên trái, người đi bộ trên vỉa hè bên phải.
Xe buýt và xe đạp cùng chia sẻ một làn đường hẹp vẫn chở được nhiều người hơn hẳn cùng làn đó dành riêng cho ô tô. Ảnh: European Cyclists' Federation / flickr — CC BY 2.0
Một nhà chờ xe buýt nhanh mái vòm bằng vải bạt trắng in chữ 'Taichung BRT', có cổng soát vé và máy bán vé bên trong, đặt trên nền lát đá cạnh công viên.
Bến đón khách chuyên dụng là phần cốt lõi của xe buýt nhanh (BRT) — soát vé và lên xuống nhanh hơn xe buýt thường, chi phí xây thấp hơn hẳn một tuyến tàu điện. Ảnh: SSR2000 / commons — CC BY-SA 3.0
Phương thức / hạ tầngSức chở mỗi giờGhi chú
Ô tô — một tuyến hai làn, hai chiều1.000–2.000 xe/giờgiờ cao điểm
Xe đạp — hai làn rộng 2 m~10.000 người/giờgấp khoảng 5 lần ô tô cùng bề rộng
Đi bộ — hai vỉa hè 3,5 m, hoặc phố đi bộ 7 mtới 20.000 người/giờgấp 10-20 lần ô tô cùng bề rộng
Tỉ lệ năng lượng cùng quãng đườngxe đạp : đi bộ : ô tôkhoảng 1 : 3 : 60
Chỗ đỗ1 chỗ đỗ ô tôchứa được khoảng 10 xe đạp

Một thành phố Bắc Âu tính toán được lượng xe đạp hằng ngày trong thành phố tiết kiệm khoảng 90.000 tấn CO2 mỗi năm. Với cùng năng lượng bỏ ra, đi xe đạp đi được xa gấp 3 lần đi bộ, còn ô tô tốn năng lượng gấp 60 lần xe đạp, gấp 20 lần đi bộ, cho cùng quãng đường.

Với một thành phố phần lớn dân không có ô tô, ưu tiên ngân sách cho làn xe đạp và vỉa hè trước khi ưu tiên mở rộng đường cho ô tô không phải một lựa chọn cấp tiến — mà là lựa chọn đúng theo đúng số học chuyên chở trên cùng một mét vuông mặt cắt đường.

Năm cách các thành phố đang phát triển đã làm được, không chờ giàu

Năm hành lang xe buýt nhanh thay vì tàu điện

Một thành phố Nam Mỹ có dân số tăng từ khoảng 500.000 lên 1.500.000 người trong khoảng 35 năm. Thay vì đầu tư hệ thống tàu điện hay metro tốn kém và mất nhiều năm xây dựng, thành phố chọn tổ chức tăng trưởng đô thị dọc theo 5 hành lang xe buýt nhanh chạy bánh cao su, lan ra như hình ngón tay từ trung tâm, có bến đón khách chuyên dụng để lên xuống nhanh và đèn xanh ưu tiên tại mọi giao lộ.

Đảo ngược ưu tiên đầu tư cho 80% dân không có ô tô

Một thành phố khoảng 6 triệu dân, nơi chỉ khoảng 20% sở hữu ô tô, từng dồn ngân sách giao thông cho chính nhóm thiểu số này trong nhiều năm. Sau khi đảo ngược thứ tự ưu tiên: 330 km làn xe đạp mới được xây, vỉa hè bị ô tô đỗ chiếm dụng được giải phóng, xe buýt nhanh chạy làn riêng đạt tốc độ trung bình khoảng 29,1 km/h và phục vụ khoảng 1,4 triệu lượt khách mỗi ngày — mỗi hành khách được tính toán tiết kiệm trung bình khoảng 300 giờ mỗi năm. Cùng giai đoạn, thành phố xây thêm khoảng 900 công viên và quảng trường mới, ưu tiên ở các khu dân cư nghèo có nhà nhỏ và ít không gian trống.

Đóng 120 km đường mỗi tuần cho xe đạp và đi bộ

Một chương trình đóng khoảng 120 km đường phố cho ô tô mỗi sáng Chủ nhật, từ 7 giờ sáng tới 2 giờ chiều, chuyển thành không gian cho xe đạp, đi bộ và vui chơi, phát triển thành một dạng lễ hội đường phố định kỳ thu hút hơn một triệu người tham gia mỗi tuần. Mô hình này sau đó được nhiều thành phố khác trên thế giới áp dụng dưới các tên gọi khác nhau, như một cách rẻ và nhanh để người dân trải nghiệm lại đường phố không có ô tô, ít nhất một phần thời gian trong tuần.

Xích lô nuôi sống một triệu người

Tại một thành phố Nam Á khoảng 12 triệu dân, khoảng 400.000 xích lô xe đạp vừa cung cấp phương tiện đi lại rẻ, bền vững cho phần lớn dân số không có ô tô hay xe máy, vừa là nguồn sinh kế cho ước tính tới khoảng 1 triệu người, gồm người đạp xe và gia đình họ. Nghịch lý thường gặp ở các thành phố đang phát triển nhanh: phương tiện phục vụ đa số dân nghèo lại thường bị coi là cản đường phát triển và bị hạn chế dần để nhường chỗ cho xe cơ giới, dù xe cơ giới chỉ phục vụ được nhóm thiểu số có khả năng chi trả.

Rất đông người đi bộ và đi xe đạp lấp đầy một đường phố lớn có hai hàng cột, xe cộ không xuất hiện, đèn giao thông vẫn xanh.
Đóng đường cho ô tô mỗi tuần biến cả một đại lộ thành không gian đi bộ và xe đạp — không cần chờ ngân sách làm tàu điện. Ảnh: European Cyclists' Federation / flickr — CC BY 2.0
Nhiều xích lô ba bánh chở khách nối nhau trên một đường phố có hàng cây, người đạp xe ngồi phía trước, phía sau là một bãi đậu xích lô đông đúc.
Xích lô xe đạp vừa là phương tiện giá rẻ cho số đông không có ô tô, vừa là sinh kế của hàng trăm nghìn người đạp xe. Ảnh: Biswarup Ganguly / commons — CC BY 3.0

Cải tạo hơn 40 không gian công cộng nhỏ, rẻ tiền

Một chương trình cải tạo không gian công cộng tại các khu dân cư nghèo ngoại vi một thành phố châu Phi chọn cách làm nhanh, rẻ, dùng nhiều nghệ nhân và thợ địa phương: cải tạo hơn 40 không gian công cộng nhỏ — trước cổng trường, trạm xe buýt, giao lộ, sân thể thao — những nơi vốn đã là điểm tụ họp tự nhiên của cộng đồng dù chưa được đầu tư, chỉ là bãi đất bụi, không ghế, không cây xanh. Mỗi không gian được thiết kế riêng theo đặc điểm khu, nhưng đều có chung ghế và mặt lát tốt, cây tạo bóng, và hệ giàn che định vị các gian hàng chợ.

Năm trường hợp trên có chung một đặc điểm: không trường hợp nào chờ đủ ngân sách làm tàu điện mới bắt đầu. Xe buýt nhanh, làn xe đạp, một buổi sáng Chủ nhật đóng đường, một dãy ghế công cộng, một mảng lát mới trước cổng trường — mỗi hạng mục rẻ hơn một tuyến metro hàng chục, hàng trăm lần, và triển khai được trong vài năm chứ không phải vài thập kỷ. Đó là phần việc nằm gọn trong tay người thiết kế không gian công cộng, không phải chờ quyết định đầu tư hạ tầng lớn.

Vui lòng ghi "Nguồn: canhquan.net" khi sao chép.

3 Lượt xem