Tài trợ | Test

SGL

Landscape Architecture

sgl.com.vn

Tài trợ | Test

Cố vấn AI

Hỏi đáp cảnh quan · gợi ý chọn cây

Miễn phí trên canhquan.net

Tài trợ | Test

Kiến Trẻ

Sân chơi của người mới vào nghề

canhquan.net/tap-chi

CÂY XANH

MỘT CÂY, HAI MỨC AN TOÀN — Sắn, khoai tây, cẩm tú cầu: ăn phần nào, bỏ phần nào?

Khép lại sê-ri cây độc là nhóm dễ bị bỏ sót nhất: cây trong bếp, cây ăn quả trong vườn, và cây cảnh đặt ngay trong phòng khách. Hai phần trước đã điểm qua nhóm cây cảnh quan độc từ gốc tới ngọn — trúc đào, thông thiên, vạn tuế, huệ lửa... Phần này khác hẳn: phần lớn cây nhắc tới dưới đây không hề nằm trong hình dung về 'cây độc' của chủ nhà. Đó là sắn, khoai tây, mướp đắng, cây kim tiền để trên bàn làm việc.

Có 2 câu chuyện khác nhau đang trộn lẫn trong đầu nhiều người. Câu chuyện 1 là rau quả quen thuộc: ăn đúng phần thì bình thường, ăn nhầm phần kia thì ngộ độc — không phải cây độc, mà là biết đúng bộ phận. Câu chuyện 2 là cây cảnh bị đồn độc quá mức, hoặc chỉ độc đúng 1 chỗ nhỏ chứ không phải cả cây. Đọc hết phần này là đọc hết cả sê-ri.

MỘT CÂY, HAI MỨC AN TOÀN — nguyên tắc mở đầu

Phần lớn ngộ độc thực vật trong bếp không đến từ 1 cây độc bị trồng nhầm vào luống rau, mà từ đúng 1 cây ăn được — chỉ là ăn sai bộ phận. Củ đậu là ví dụ rõ nhất: rễ củ ăn sống bình thường, mát và ngọt, nhưng hạt và quả đậu mọc trên cùng dây leo đó lại chứa rotenone, một chất độc thần kinh cơ hoàn toàn khác. Không phải 2 cây khác nhau — là 2 bộ phận của cùng 1 cây, 2 mức an toàn khác hẳn nhau.

Nguyên tắc cần nhớ khi làm vườn rau hoặc trồng cây ăn quả quanh nhà: biết tên cây thôi chưa đủ, phải biết đúng bộ phận nào ăn được. Suy luận kiểu cây này ăn được thì chắc bộ phận nào cũng ăn được là chỗ dễ vấp nhất — và cũng là chỗ các mục dưới đây lần lượt đi qua.

Rau củ trong bếp: đúng phần thì ăn ngon, sai phần thì ngộ độc

Ba cái tên quen thuộc nhất trong gian bếp Việt đều có 1 góc khuất riêng, và cả 3 đều xử lý được bằng thao tác nấu nướng đúng cách chứ không cần bỏ hẳn cây.

Sắn

Rễ sắn là phần ăn chính, lá sắn cũng được ăn ở nhiều nơi, nhưng cả 2 đều chứa glycosid sinh cyanid ở mức đáng kể — giống sắn cao sản hoặc sắn đắng có nồng độ cao hơn giống sắn ngọt thông thường. Cyanid chỉ giải phóng sau khi bị thủy phân trong ruột nên triệu chứng (đau bụng, nôn, mệt, vã mồ hôi, nặng hơn có thể co giật và suy đa cơ quan) xuất hiện chậm vài giờ — đây chính là chỗ dễ chủ quan nhất.

Gọt vỏ, ngâm nước, nấu chín kỹ là 3 bước bắt buộc, không phải công thức truyền miệng cho ngon miệng hơn. Bỏ qua bước nào cũng có nguy cơ, và ngộ độc do ăn sắn sống hoặc chế biến sơ sài là chuyện đã xảy ra thật, không phải giả định trên giấy.

Nhiều củ sắn dài, vỏ nâu dính đất, vừa đào lên để trong chậu nhựa vàng trên cỏ.
Rễ củ sắn là phần ăn chính nhưng chứa glycosid sinh cyanid ở mức đáng kể, phải gọt vỏ, ngâm nước, nấu chín kỹ trước khi ăn. Ảnh: Lebu Ayiga / commons — CC BY-SA 4.0

Khoai tây mọc mầm và cà xanh

Khoai tây, cà tím, cà pháo cùng vài loại cà cảnh đều thuộc họ Cà, chứa glycoalkaloid solanine. Ở khoai tây, solanine tập trung tại mầm và phần vỏ đã chuyển xanh khi củ để lâu ngoài sáng; ở cà, tập trung tại quả còn xanh chưa chín. Ăn phải gây buồn nôn, nôn, đau bụng, tiêu chảy, hiếm khi có ảo giác hoặc lú lẫn.

Kiến thức bếp ăn quan trọng nhất ở đây: khoai tây mọc mầm hoặc vỏ chuyển xanh phải cắt sâu quanh mầm hoặc bỏ hẳn cả củ nếu xanh nhiều — gọt vỏ mỏng qua loa là chưa đủ.

Củ khoai tây mọc nhiều mầm tím dài, có lá non, cắm thẳng lên từ một củ khoai.
Mầm khoai tây tập trung solanine — phải cắt sâu quanh mầm hoặc bỏ hẳn củ nếu vỏ đã chuyển xanh nhiều, gọt vỏ mỏng qua loa chưa đủ. Ảnh: ArtoftheArtist IAm / commons — CC BY-SA 4.0
Chùm quả tròn màu xanh mọc sát nhau trên cành có lông tơ, lá xanh phía sau.
Ảnh chụp Solanum torvum (cà dại/cà pháo, cùng họ Cà) — không tìm được ảnh giấy phép tự do của đúng cà tím (Solanum melongena) quả xanh non trên cây; cà pháo cùng cơ chế solanine nên dùng minh hoạ thay. Ảnh: Aris riyanto / commons — CC BY-SA 4.0

Mướp đắng và tầm bóp

Mướp đắng nấu ăn hằng ngày thì thịt quả chín là phần dùng, hoàn toàn bình thường. Phần cần bỏ là hạt và lớp vỏ đỏ lộ ra khi quả chín nứt bung — chứa độc tố protein cùng họ với ricin nhưng yếu hơn, có thể gây nôn hoặc tiêu chảy nếu ăn nhiều. Vị đắng tự nhiên hạn chế việc ăn nhiều nên ngộ độc nặng hiếm xảy ra, nhưng khi thu hoạch giàn mướp đắng trong vườn vẫn nên nhắc bỏ hạt, không cho trẻ nhỏ ăn phần vỏ đỏ đó.

Tầm bóp mọc hoang ở bờ ruộng, ven vườn, quả chín vàng cam kèm túi bao khô vàng ăn được và vô hại — nhưng quả xanh chưa chín chứa solanine giống cà xanh, gây buồn nôn và đau bụng nếu ăn nhiều. Trẻ ở vùng có tầm bóp mọc hoang nên được dạy chỉ hái quả đã chín hẳn, không ăn quả còn xanh dù đã tách khỏi túi bao.

Quả mướp đắng chín vàng cam nứt bung, để lộ nhiều hạt bọc màng đỏ tươi.
Thịt quả mướp đắng ăn bình thường, nhưng hạt và lớp màng đỏ lộ ra khi quả chín nứt chứa độc tố protein cùng họ với ricin, nên bỏ hạt khi ăn. Ảnh: Llez / commons — CC BY-SA 3.0
Hai quả tầm bóp tròn màu vàng cam nằm trong túi bao khô màu nâu nhạt đã mở.
Quả tầm bóp chín vàng cam kèm túi bao khô ăn được, nhưng quả xanh chưa chín chứa solanine giống cà xanh nên chỉ nên hái quả đã chín hẳn. Ảnh: Bigul Malayi / wordpress — CC0 1.0

Trái cây hạt cứng và củ đậu: quen mặt nhưng có góc khuất

Rời gian bếp ra tới vườn cây ăn quả, góc khuất chuyển từ vỏ củ sang cái hạt nằm sâu bên trong.

Mơ, mận, đào, táo, nhót tây

Nhóm quả có hạch này có điểm chung: nhân bên trong hạt cứng — không phải lớp vỏ cứng bao ngoài — chứa glycosid sinh cyanid gọi là amygdalin. Một hạt nuốt nguyên, không nhai, thường vô hại vì vỏ hạt cứng bảo vệ. Nguy cơ thật sự chỉ xảy ra khi nhân hạt bị nhai nát, nghiền, hoặc xay — kiểu xay sinh tố cả hạt, hoặc trẻ cố tình đập hạt lấy nhân ăn vì tưởng giống hạnh nhân. Triệu chứng cũng xuất hiện chậm vài giờ chứ không ngay lập tức, gồm đau bụng, nôn, mệt lả, vã mồ hôi, nặng hơn có thể co giật.

Trồng cây ăn quả loại này trong vườn nhà có trẻ nhỏ, việc cần dặn không phải là cấm ăn quả, mà là dặn không đập vỡ hạt lấy nhân ăn.

Hai quả mận chín màu đỏ tía còn nguyên trái, đọng giọt nước, treo trên cành có lá xanh.
Đây là mận (Prunus domestica/salicina), không phải mơ — ảnh chỉ có quả nguyên chứ chưa bổ đôi lộ hạt; nguy cơ ngộ độc nằm ở nhân hạt cứng bên trong khi bị nhai hoặc nghiền nát. Ảnh: Fir0002 / commons — CC BY-SA 3.0

Củ đậu — chú ý phần quả đậu

Củ đậu là ví dụ rõ nhất cho nguyên tắc mở đầu ở trên: rễ củ ăn sống an toàn, nhưng hạt và quả đậu mọc trên cùng dây lại chứa rotenone, độc thần kinh cơ, gây nôn, đau bụng, tiêu chảy, nặng có thể suy đa cơ quan. Cách xử lý thực tế khi trồng củ đậu làm giàn leo trong vườn rau gia đình: thu hoạch củ trước khi cây kịp ra quả đậu, hoặc nếu để cây leo lâu lấy giống thì loại bỏ hẳn phần quả đậu, không để lẫn với các loại đậu ăn được khác trong rổ rau.

Nhiều củ đậu tròn, vỏ nâu vàng, chất thành đống, một số còn dính rễ.
Rễ củ đậu ăn sống an toàn, mát và ngọt — khác hẳn phần quả đậu mọc trên cùng dây leo. Ảnh: Eric in SF / commons — CC BY-SA 3.0

Cây cảnh trong nhà: đồn độc quá mức so với thực tế

Không phải mọi cây có tên trong danh sách cây độc đều đáng cấm trồng. Bốn cái tên dưới đây rất phổ biến trong nhà có trẻ nhỏ, và đều có mức nguy hiểm thấp hơn nhiều so với tiếng đồn.

Kim tiền, ngọc bích

Kim tiền và ngọc bích là 2 cây mọng nước lá tròn dày, cực phổ biến làm cảnh phong thủy để bàn hoặc kệ thấp trong nhà — đúng tầm với của trẻ nhỏ đang tập bò tập đi. Cả 2 loại đôi khi bị liệt vào danh sách cây cần cẩn thận, nhưng thực tế độc tính rất thấp hoặc chưa xác định rõ. Trẻ ăn nhầm lá thường không có biểu hiện ngộ độc toàn thân đáng kể. Đây là ví dụ hữu ích khi tư vấn cho khách hàng có con nhỏ: không phải cứ tên cây nằm trong 1 danh sách cây độc là phải bê ra khỏi nhà.

Chậu cây kim tiền lá xanh bóng, nhiều thân mọc thẳng cắm trong chậu nhựa đen.
Kim tiền (Zamioculcas zamiifolia) bị liệt vào danh sách cây cần cẩn thận nhưng độc tính thực tế rất thấp, trẻ ăn nhầm lá thường không có biểu hiện ngộ độc toàn thân đáng kể. Ảnh: John Braggins / commons — CC BY 4.0
Cụm lá tròn dày mọng nước màu xanh, mép lá hơi đỏ, của cây ngọc bích.
Ngọc bích (Crassula ovata) cùng nhóm cây mọng nước lá tròn dày phổ biến làm cảnh để bàn — độc tính rất thấp hoặc chưa xác định rõ. Ảnh: S.G.S. / commons — CC0

Nha đam

Nha đam làm cảnh, làm mỹ phẩm, hoặc thực phẩm chức năng đều rất phổ biến, và phần lớn trường hợp tiếp xúc hoặc ăn lượng nhỏ là an toàn. Nhựa gel trong lá chứa 1 glycosid có tác dụng nhuận tràng gọi là barbaloin; dùng liều lớn kéo dài mới gây kích ứng ruột, tiêu chảy, và 1 số người bị viêm da hoặc dị ứng khi tiếp xúc trực tiếp nhựa lá. Đồn đoán nha đam hại thận chưa có ca người nào xác nhận rõ ràng — nên hiểu đây là cây tương đối an toàn nếu dùng đúng liều, không cần lo lắng thái quá khi trồng làm cảnh trong nhà có trẻ nhỏ.

Hai đoạn lá nha đam bị cắt ngang, để lộ phần gel trong suốt bên trong, mép lá có gai nhỏ.
Gel trong lá nha đam chứa barbaloin có tác dụng nhuận tràng; dùng liều lớn kéo dài mới gây kích ứng ruột, tiêu chảy. Ảnh: Rae Allen / commons — CC BY 2.0

Dây thường xuân và diên vĩ

Dây thường xuân, lá xanh bóng hình tim hay leo tường hoặc chậu treo, chứa saponin gây kích ứng tiêu hóa nhẹ nếu ăn lá hoặc quả số lượng lớn; saponin hấp thu kém qua ruột nên hiếm gây ngộ độc nặng. Nhựa lá có thể gây viêm da tiếp xúc ở người nhạy cảm khi cắt tỉa số lượng lớn.

Diên vĩ, cây lá kiếm hoa cánh bướm hay trồng viền ao cảnh, có rễ củ và lá chứa 1 chất gây kích ứng chưa xác định rõ. Độc tính không cao, chủ yếu gây khó chịu tiêu hóa nếu ăn lượng lớn rễ — chưa có ca ngộ độc người nặng nào được xác nhận rõ. Cả 2 loại này vẫn nên tránh để trẻ nhỏ nhổ ăn củ hoặc nhai lá liên tục, nhưng không thuộc nhóm cần cảnh giác cao.

Một nhánh dây thường xuân với vài lá hình tim xanh bóng, mọc trên nền đá cuội.
Lá và quả thường xuân chứa saponin gây kích ứng tiêu hóa nhẹ nếu ăn số lượng lớn; nhựa lá có thể gây viêm da tiếp xúc khi cắt tỉa. Ảnh: Stiller Beobachter (Ansbach, Germany) / commons — CC BY 2.0
Một bông hoa diên vĩ cánh trắng hình cánh bướm, nhị vàng nhạt, giữa nền lá xanh.
Ảnh chụp Iris germanica (bearded iris) trồng bồn đất — không xác nhận được đây có phải đúng loài diên vĩ trồng viền ao cảnh cụ thể ở Việt Nam hay không; rễ củ và lá chứa chất gây kích ứng tiêu hóa nếu ăn lượng lớn. Ảnh: Michael Garlick / commons — CC BY-SA 2.0

Hành tỏi

Hành, tỏi và họ hàng như hẹ, tỏi tây ở liều ăn thông thường hoàn toàn an toàn cho người — độc tính chỉ xuất hiện khi ăn số lượng rất lớn, và phần lớn ghi nhận là ở vật nuôi ăn nhầm số lượng lớn, không phải ở người lớn hay trẻ nhỏ ăn theo bữa cơm bình thường. Điểm cần biết khi trong nhà có người dùng thực phẩm chức năng: uống viên tỏi cô đặc liều cao kéo dài để phòng bệnh tim mạch có thể làm giảm khả năng đông máu, đáng lưu ý với người đang dùng thuốc chống đông hoặc sắp phẫu thuật.

Một cụm hoa hình cầu màu tím gồm rất nhiều hoa nhỏ, mọc trên đầu cọng thẳng.
Hành tỏi cảnh (Allium giganteum) cùng họ với hành, tỏi ăn được — độc tính chỉ đáng lo khi ăn số lượng rất lớn. Ảnh: Wadester16 / commons — CC BY-SA 3.0

Cây sân vườn: chỉ một phần nhỏ đáng lo, không phải cả cây

Bốn cây dưới đây rất quen mặt trong sân vườn và hàng rào, nhưng phần đáng lo thường chỉ khoanh gọn ở 1 chỗ cụ thể — nụ hoa, quả, hoặc thói quen ra hoa quả của cây — chứ không phải toàn bộ thân lá.

Dừa cạn

Dừa cạn là cây bụi thấp hoa 5 cánh hồng, trắng, hoặc tím, rất phổ biến trồng viền bồn hoa và dải phân cách vì chịu nắng nóng tốt, ra hoa gần như quanh năm. Khác các cây ở mục trên, dừa cạn không phải kiểu chỉ 1 phần độc — toàn cây chứa các alkaloid nhóm vinca, cùng nhóm hoạt chất từng được tinh chế làm thuốc hóa trị. Ăn phải gây đau miệng họng, sau đó là triệu chứng tiêu hóa nặng dần. Cây rất phổ biến ở dải phân cách, vòng xoay, bồn hoa công cộng nơi trẻ nhỏ dễ tiếp cận khi đi bộ hoặc chơi gần đó, nên vẫn cần để ý không cho trẻ ngắt ăn hoa hoặc lá dù trông vô hại.

Hoa dừa cạn hồng cánh trắng ở tâm mọc thành viền trước bồn hoa tím, cạnh lối đi.
Dừa cạn trồng viền bồn hoa và dải phân cách — toàn cây chứa alkaloid nhóm vinca, không phải kiểu chỉ một phần độc như phần lớn cây trong bài này. Ảnh: cultivar413 / flickr — CC BY 2.0

Cẩm tú cầu

Cẩm tú cầu là cây hoa cầu tròn nhiều màu đổi theo độ pH đất. Phần đáng lo không phải cả bông hoa mà chỉ nụ hoa — chứa 1 glycosid sinh cyanid, cùng cơ chế với hạt mơ mận đào táo đã nhắc ở trên, gây triệu chứng chậm như đau bụng, mệt, vã mồ hôi nếu ăn số lượng đủ lớn, dù ca ngộ độc người ghi nhận không nhiều. Cẩm tú cầu hay được cắm làm hoa cưới hoặc trang trí tiệc có trẻ nhỏ tham dự — chỗ cần để ý là nụ hoa còn khép, không phải cả cụm hoa đã nở.

Một cụm hoa cẩm tú cầu hình cầu, cánh hoa màu hồng nhạt pha vàng nhạt ở tâm.
Ảnh chụp cụm hoa cẩm tú cầu đã nở; phần đáng lo là nụ hoa còn khép chứ không phải cả cụm hoa đã nở như trong ảnh, cùng chứa glycosid sinh cyanid như hạt mơ mận đào táo. Ảnh: slgckgc / flickr — CC BY 2.0

Kim ngân

Kim ngân trồng làm giàn leo cảnh, đồng thời là cây thuốc quen thuộc. Hoa kim ngân được dùng an toàn trong y học cổ truyền, nhưng quả mọng nhỏ màu đỏ hoặc đen tùy loài lại được ghi nhận có thể gây độc tiêu hóa và thần kinh nếu ăn nhiều, dù độc tố cụ thể chưa xác định rõ. Đây là bài học đáng nhớ nhất trong cả sê-ri: không nên mặc định cây thuốc thì mọi bộ phận đều an toàn — cùng 1 cây, bộ phận dùng làm thuốc và bộ phận không nên ăn có thể khác nhau hoàn toàn.

Nhiều chùm quả nhỏ hình tròn màu đỏ mọng, chín rực trên cành lá xanh của cây kim ngân.
Hoa kim ngân dùng an toàn trong y học cổ truyền, nhưng quả mọng đỏ lại được ghi nhận có thể gây độc tiêu hóa và thần kinh nếu ăn nhiều — cùng cây, khác bộ phận, khác mức an toàn. Ảnh: gailhampshire / flickr — CC BY 2.0

Cây hàng rào cắt xén

Một số cây bụi lá nhỏ dùng cắt xén hàng rào hình khối, rất phổ biến ở công viên và biệt thự, ra quả nhỏ dạng chùm chín đen hoặc tím, chứa glycosid gây kích ứng tiêu hóa ở toàn cây kể cả quả — buồn nôn, nôn, đau bụng, tiêu chảy mức trung bình, chưa ghi nhận ca ngộ độc người nặng. Với loại hàng rào cắt xén hình khối trồng viền lối đi công viên hoặc trường học, việc cắt tỉa thường xuyên giữ hàng rào ở dạng lá, ít ra hoa quả, vô tình cũng là cách giảm bớt nguy cơ này.

Chùm quả tròn nhỏ màu vàng cam mọc dọc cành, bên cạnh cụm hoa nhỏ màu tím của cây hàng rào cắt xén.
Duranta erecta, loại cây hay cắt xén làm hàng rào hình khối, ra quả nhỏ chứa glycosid gây kích ứng tiêu hóa ở toàn cây kể cả quả. Ảnh: Dijaxavier / commons — CC BY-SA 4.0

Khép sê-ri: nghi ngờ thì làm gì

Ba phần của sê-ri đi qua 3 lớp khác nhau: cách đọc triệu chứng theo nhóm cơ chế và sơ cứu ban đầu, danh mục cây cảnh quan độc từ gốc tới ngọn, và phần này — cây trong bếp, cây trong nhà, cây ngoài sân chỉ độc đúng 1 chỗ. Cách đọc chung không đổi qua cả 3 phần: biết đúng tên cây, biết đúng bộ phận, đừng suy đoán theo cảm tính trông có vẻ độc hay không.

Nghi ngờ ai đó trong nhà — nhất là trẻ nhỏ — vừa ăn hoặc nhai phải bất kỳ phần cây nào kể trên, giữ lại mẫu lá, hoa, hoặc hạt để nhận diện đúng loài, rồi tra lại đúng nhóm triệu chứng và bước xử lý ở phần đầu sê-ri. Phần lớn trường hợp trẻ nhỏ ăn phải 1 phần cây chỉ là tiếp xúc lượng rất nhỏ, không gây ngộ độc thật sự — nhưng xác định đúng loài trước khi kết luận an toàn vẫn là việc bắt buộc, không phải bước có thể bỏ qua.

Vui lòng ghi "Nguồn: canhquan.net" khi sao chép.

4 Lượt xem