Bốn cấp tuyến cùng chạy trên một khu đất, và chỗ chúng cắt nhau là chỗ phải xử lý trước khi định vị công trình.
Phần này thuộc sê-ri Nguyên tắc thiết kế resort, đi theo thứ tự: xác định đối tượng phục vụ, phân khu và dây chuyền công năng, rồi lần lượt từng khối chức năng, hạ tầng và các vấn đề vận hành. Các mục dưới đây là bố cục nội dung của phần này.

Phân cấp: xe hơi, xe điện, đi bộ, tuyến kỹ thuật
Bốn cấp tuyến có bề rộng, bán kính và vật liệu mặt khác nhau, nên phải phân cấp trước khi vẽ. Gộp chúng vào một hệ đường duy nhất sẽ ra một mạng vừa thừa bề rộng ở chỗ này vừa thiếu tải ở chỗ kia.
Nguyên tắc là xe hơi dừng sớm nhất có thể, xe điện đi tiếp, còn đoạn cuối tới cửa phòng dành cho người đi bộ. Tuyến kỹ thuật chạy riêng và có thể đi ở cốt thấp hoặc phía sau khối.
Bán kính quay, bề rộng và độ dốc dọc
Bán kính quay tính theo xe lớn nhất thực sự vào tới điểm đó: xe khách ở sảnh, xe tải ở khu nhận hàng, xe cứu hoả ở mọi khối. Một bán kính thiếu vài mét có thể khiến cả tuyến vô dụng với xe cần dùng nó.
Độ dốc dọc ảnh hưởng trực tiếp tới xe điện và xe đẩy. Đoạn dốc dài cần chiếu nghỉ, và đoạn dốc trước cửa cần đủ bằng phẳng để xe dừng an toàn khi trời mưa.
Đường cứu hoả và đường cứu thương
Đường cứu hoả phải tới được mọi khối và có bãi đỗ thao tác đủ rộng, mặt đường chịu được tải xe chữa cháy kể cả khi chạy qua bãi cỏ gia cố. Yêu cầu này thường xung đột với mong muốn thu hẹp đường cho cảnh quan.
Xe cứu thương cần tới gần cửa phòng nhất có thể, nên ở resort phân tán phải xác định trước các điểm tiếp cận và giữ chúng thông suốt, không để cây hay chậu chắn về sau.
Cao độ và thoát nước mặt đường
Đường trong resort thường là tuyến thoát nước mặt tự nhiên của khu đất. Nếu không thiết kế rãnh và điểm thu, nước sẽ chảy dọc đường rồi đọng ở chỗ thấp nhất — thường đúng chỗ giao với lối đi bộ.
Độ dốc ngang mặt đường và cao độ mép đường phải khớp với cao độ nền công trình hai bên. Sai lệch vài centimet ở đây đủ để nước chảy ngược vào hiên phòng.
Giao cắt với lối đi bộ
Mỗi điểm giao giữa tuyến xe và lối đi bộ là một điểm rủi ro. Cách xử lý tốt là nâng lối đi bộ lên bằng cao độ vỉa, đổi vật liệu mặt để lái xe nhận biết, và giữ tầm nhìn hai bên bằng cách không trồng bụi cao ở góc.
Số điểm giao nên đếm được và giảm dần qua các phương án; đó là chỉ số so sánh khách quan giữa hai cách bố trí đường.
Cảnh quan che tuyến hậu cần
Cây và địa hình là cách rẻ nhất để tuyến hậu cần biến mất khỏi tầm nhìn của khách. Một gò đất cao một mét rưỡi trồng bụi dày che được cả một tuyến xe dịch vụ mà không cần xây gì.
Điều kiện là dải che phải liên tục. Một khoảng hở vài mét ở đúng chỗ khách dừng chân sẽ làm hỏng toàn bộ công sức của cả dải.
Việc làm được ngay: tô màu bốn cấp tuyến trên mặt bằng, rồi kiểm tra ba điều — xe chữa cháy tới được mọi khối, xe tải tới được kho và bếp, xe cứu thương tới gần cửa phòng. Chỗ nào không thoả thì sửa mạng đường trước khi định vị công trình.