Tài trợ | Test

SGL

Landscape Architecture

sgl.com.vn

Tài trợ | Test

Cố vấn AI

Hỏi đáp cảnh quan · gợi ý chọn cây

Miễn phí trên canhquan.net

Tài trợ | Test

Kiến Trẻ

Sân chơi của người mới vào nghề

canhquan.net/tap-chi

CÔNG TRÌNH

MƠ PARK — Làm sân chơi giữa rừng thông mà không đụng vào rừng!

Mơ Park là một sân chơi trẻ em nằm lọt trong rừng thông ven hồ Tuyền Lâm, Đà Lạt, thuộc khu nghỉ Rừng Thông Mơ. Điều đáng nói không phải máng trượt inox dài hay mặt sân màu xanh nước, mà là cách toàn bộ sân chơi được luồn vào giữa những thân thông đã đứng ở đó từ trước khi có bản vẽ. Không cây nào bị hạ để lấy chỗ cho trò chơi; ngược lại, vị trí từng thân thông là thứ quyết định đường chạy của máng trượt, mép hố cát và hướng của từng bậc thềm.

Thứ tự để hiểu Mơ Park cũng chính là thứ tự người làm nghề phải giải nó: địa hình trước, rồi đến cây, mặt sân, thiết bị, cuối cùng mới tới hình thức. Thiết kế cảnh quan do SGL Vietnam thực hiện, chủ đầu tư là Rừng Thông Mơ (RTM), thi công do AHA đảm nhiệm.

Phối cảnh tổng thể Mơ Park nhìn từ trên cao: mặt sân đàn hồi màu xanh, máng trượt inox uốn cong, lối đi gỗ và tường leo núi nằm xen giữa thân thông
Phối cảnh thiết kế: toàn bộ sân được cắt theo khoảng trống giữa các thân thông hiện hữu — Hình: SGL Vietnam
Mô hình khối giai đoạn thiết kế: bố cục sân chơi với hố cát, mặt nước, giàn leo và tuyến lối đi
Mô hình khối: bố cục được thử trong máy trước, rồi mới đặt lại theo vị trí cây thật — Hình: SGL Vietnam

Sân chơi đặt vào rừng, không phải rừng trồng quanh sân chơi

Phần lớn sân chơi được làm theo trình tự ngược: san phẳng một ô đất, đặt thiết bị theo catalogue, rồi trồng cây vào phần còn thừa. Mơ Park làm ngược lại vì không còn lựa chọn nào khác — rừng thông ba lá ở đây là tài sản lớn nhất của khu đất, và một thân thông trưởng thành thì không thể trồng lại trong vòng đời của một dự án.

Trong thuyết minh thiết kế, SGL Vietnam viết thẳng nguyên tắc này ra thành một câu điều kiện để tự ràng buộc mình trong suốt quá trình triển khai.

Chúng tôi tôn trọng tất cả sự sống thực vật hiện hữu; việc tạo nên một môi trường có sự hiện diện của con người nhưng không tác động đến sinh trưởng của rừng luôn là mục tiêu tiên quyết.Thuyết minh thiết kế cảnh quan, SGL Vietnam

Hệ quả của câu đó nhìn thấy được ở hiện trường: mặt sân không phải một hình chữ nhật mà là một vệt cong len lỏi, mọi mép bê tông đều bẻ ra khi gặp gốc cây, và có những thân thông đứng ngay giữa khu trò chơi thay vì bị đẩy ra viền.

Toàn cảnh sân chơi Mơ Park: mặt sân đàn hồi màu xanh uốn cong giữa rừng thông, máng trượt inox đổ từ trên dốc xuống
Mặt sân uốn theo khoảng trống còn lại giữa các thân thông, không cắt thành ô vuông — Ảnh: Rừng Thông Mơ
Nhìn xuyên qua tán lá xuống khu sân chơi phía dưới, thấy hố cát và lan can thép
Tầng tán giữ nguyên nên sân chơi luôn nằm dưới bóng, nhìn từ lối đi trên cao — Ảnh: Rừng Thông Mơ

Chênh cao địa hình là bộ khung của trò chơi

Đồi thông Đà Lạt ở cao độ khoảng 1.500 m so với mực nước biển, đất dốc liên tục, hầu như không có mảnh nào phẳng tự nhiên đủ rộng cho một sân chơi. Đó vừa là khó khăn vừa là vốn: chênh cao là thứ duy nhất cho phép làm một máng trượt dài mà không phải dựng tháp thép.

Trong thuyết minh, nhóm thiết kế nói rõ họ có “hàng trăm ý tưởng với sự chênh lệch cao độ địa hình”. Thực tế, mỗi mức cao độ ở Mơ Park nhận một loại hoạt động: cốt trên là điểm xuất phát trượt và lối tiếp cận, cốt giữa là sân chơi chính và hố cát, cốt dưới là tuyến nước và chỗ ngồi của phụ huynh. Bậc thang bên ngoài đóng luôn vai trò đường leo lên trượt — trẻ lên bằng chân, xuống bằng máng, một vòng lặp khép kín không cần người lớn điều phối.

Cách đặt này có căn cứ ngoài thẩm mỹ. Nghiên cứu của Ingunn Fjørtoft (2004, tạp chí Children, Youth and Environments số 14(2)) so sánh nhóm trẻ 5–7 tuổi chơi trong địa hình rừng tự nhiên với nhóm chơi ở sân chơi thông thường, và ghi nhận nhóm chơi trong rừng cải thiện thể lực vận động có ý nghĩa thống kê, rõ nhất ở hai chỉ số thăng bằng và phối hợp. Địa hình dốc, mặt đất không đều và vật thể để leo trèo là những thứ sân chơi phẳng không tạo ra được.

Ảnh động: trẻ em chơi quanh hố cát tròn phía dưới, nhà nghỉ chân mái gỗ và rừng thông phía sau, quay từ lối đi trên cao
Ảnh động — nhìn từ cốt trên xuống cốt sân chơi: hố cát, nhà nghỉ chân và rừng nằm ở ba mức cao độ khác nhau — Ảnh: Rừng Thông Mơ
Bậc thang bê tông dẫn xuống giữa thảm cỏ và thân thông, một đứa trẻ đang đi xuống, cạnh bảng hiệu Mơ Park
Mỗi đoạn bậc ăn theo một khoảng trống giữa cây, không cắt thẳng qua gốc — Ảnh: Rừng Thông Mơ

Máng trượt inox và bài toán nắng

Máng trượt ống bằng inox là hình ảnh được chụp nhiều nhất ở Mơ Park, và cũng là chi tiết dễ làm hỏng nhất nếu đặt sai chỗ. Kim loại phơi nắng trực tiếp là nguồn bỏng tiếp xúc được cảnh báo từ lâu: tiêu chuẩn ASTM F1487 khuyến cáo giữ bề mặt trẻ chạm tới dưới 49 °C (120 °F), trong khi Ủy ban An toàn Sản phẩm Tiêu dùng Hoa Kỳ (CPSC) lưu ý rằng thiết bị không cần trời nóng mới nóng — chỉ cần phơi nắng đủ lâu là đủ gây bỏng, và da trẻ bỏng nhanh hơn, sâu hơn da người lớn ở cùng một nhiệt độ. Các phép đo hiện trường ở sân chơi phơi nắng từng ghi được mặt máng trượt lên tới 63,7 °C vào giữa trưa.

Giải pháp ở đây không phải một mái che thêm vào, mà là chính tầng tán thông được giữ lại. Toàn bộ tuyến trượt chạy dưới bóng cây, và mặt inox phản chiếu đốm nắng lọt qua lá thay vì phơi trong nắng đứng. Đây là chỗ mà việc giữ cây không còn là chuyện cảm tính: cây đang làm đúng phần việc của một kết cấu che nắng, miễn phí và không chiếm chỗ.

Một bé đội mũ cói ngồi trong lòng máng trượt ống inox uốn cong, nắng lọt qua tán thông in đốm trên mặt thép
Mặt inox nằm trọn trong bóng tán, chỉ còn đốm nắng lọt qua lá — Ảnh: Rừng Thông Mơ
Máng trượt inox đổ xuống mặt sân đàn hồi màu xanh, nhìn từ mép rừng thông
Điểm kết thúc của máng trượt đổ thẳng vào vùng mặt sân đàn hồi — Ảnh: Rừng Thông Mơ

Mặt sân: lớp đàn hồi, cát và chiều cao rơi

Mặt sân màu xanh nước không phải một lựa chọn màu sắc đơn thuần. Đó là lớp phủ đàn hồi, loại vật liệu được chọn theo một đại lượng duy nhất: chiều cao rơi tới hạn. Tiêu chuẩn châu Âu EN 1177 định nghĩa chiều cao rơi tới hạn là độ cao mà tại đó chỉ số chấn thương đầu HIC đạt đúng 1.000 — ngưỡng được coi là giới hạn trên của mức chấn thương khó gây hậu quả tàn tật hoặc tử vong. Mọi vị trí trẻ có thể rơi xuống đều phải có lớp phủ với chiều cao rơi tới hạn lớn hơn độ cao rơi thật.

Hố cát ở Mơ Park không chỉ là chỗ nghịch. Cát rời là một vật liệu giảm chấn được công nhận: ở chiều dày khoảng 300 mm, các vật liệu rời đạt chiều cao rơi tới hạn cỡ 2,2 m. Nhược điểm là chúng bị nén và bị đẩy dồn theo thời gian, nên chiều dày phải được kiểm và bù định kỳ — một đầu việc vận hành, không phải việc thi công một lần rồi thôi.

Viền hố cát làm bằng gỗ và bê tông bo tròn, cao vừa đủ để ngồi, đồng thời làm nhiệm vụ giữ cát không trôi xuống dốc — một chi tiết bắt buộc khi sân chơi nằm trên đất dốc chứ không trên nền phẳng.

Hố cát lớn hình bầu dục viền gỗ, đồ chơi rải trên mặt cát, xung quanh là thân thông
Hố cát viền gỗ giữ cát khỏi trôi theo dốc, mặt viền đủ rộng để ngồi — Ảnh: Rừng Thông Mơ
Cận cảnh một bé đội mũ cói đang xúc cát bằng xẻng nhựa trong hố cát
Cát rời vừa là vật liệu chơi, vừa là lớp giảm chấn của khu vực đó — Ảnh: Rừng Thông Mơ

Giữ cây: vùng bảo vệ rễ và cách đổ bê tông trong rừng

Câu khó nhất của công trình này không nằm trên bản vẽ mà nằm ở công trường: làm sao đổ được mặt sân bê tông giữa rừng mà cây vẫn sống sau đó vài năm. Rễ cây trưởng thành nằm nông và trải rộng hơn tán rất nhiều; cắt rễ và nén đất là hai nguyên nhân làm chết cây phổ biến nhất trong xây dựng, và cả hai đều biểu hiện muộn — khi phát hiện thì đã muộn.

Tiêu chuẩn Anh BS 5837:2012 đưa ra một thước đo dễ dùng cho việc này: vùng bảo vệ rễ (Root Protection Area) là hình tròn có bán kính bằng 12 lần đường kính thân đo ở cao độ 1,5 m, diện tích khống chế tối đa 707 m². Một thân cây đường kính 400 mm cho bán kính bảo vệ 4,8 m và diện tích khoảng 72 m² — con số này đủ để thấy một sân chơi đặt giữa rừng thông gần như không còn ô đất nào nằm ngoài vùng bảo vệ của một cây nào đó.

Nói cách khác, không thể tránh; chỉ có thể làm nhẹ đi. Điều đó giải thích vì sao mặt sân ở đây mỏng và chia thành những vệt rời thay vì một tấm liền, vì sao lối đi được dựng trên sàn gỗ và bậc rời ở những đoạn đi sát gốc, và vì sao phần lớn diện tích quanh gốc được để nguyên thảm thực bì chứ không lát. Đây là phần việc của nhà thầu nhiều hơn của người vẽ: AHA thi công theo tuyến nhỏ, chỗ nào máy không vào được thì chuyển vật liệu bằng người.

Cầu vòm bằng đá bắc qua mặt sân, phía trước là băng ghế gỗ dài, xung quanh là thân thông
Cầu vòm đá vượt qua tuyến trũng, giữ nguyên cao độ đất hai bên — Ảnh: Rừng Thông Mơ
Một bé gái ngồi trên băng ghế bê tông uốn cong, phía sau là biển chữ The Forest of Dreams và mảng cây bụi
Băng ghế bê tông uốn theo mép sân, đồng thời làm tường chắn đất — Ảnh: Rừng Thông Mơ

Nước, mặt sân và những thứ trẻ tự nghĩ ra

Tuyến nước ở phần thấp của khu đất được xử như một con suối chứ không như một bể nước: lòng lát đá, miệng mở, mực nước nông. Địa hình dốc vốn đã dẫn nước mưa theo một tuyến nhất định; việc thiết kế làm là giữ đúng tuyến đó và biến nó thành thứ nhìn thấy được, thay vì chôn xuống ống rồi đổ ra một chỗ khác.

Phần còn lại của sân chơi cố tình để trống: dây căng giữa hai cọc gỗ để đi thăng bằng, khúc gỗ xếp thành tuyến nhảy, mấy tảng đá đặt rời. Những thứ này rẻ hơn thiết bị catalogue rất nhiều và lại là phần trẻ chơi lâu nhất, vì chúng không quy định trước cách chơi. Đây cũng là điểm mà nghiên cứu của Fjørtoft nhấn mạnh: chính đặc điểm địa hình và vật liệu tự nhiên, chứ không phải số lượng thiết bị, là thứ quyết định mức độ vận động của trẻ.

Một bé trai đi thăng bằng trên sợi dây căng giữa hai cọc gỗ trong rừng thông
Dây căng giữa hai cọc gỗ: thiết bị rẻ nhất, trẻ chơi lâu nhất — Ảnh: Rừng Thông Mơ
Một bé trai áo vàng ngồi chơi xe đồ chơi trên mặt cát có bóng lá in xuống
Bóng tán in trên mặt cát — hố cát nằm dưới tán, không phơi nắng trực tiếp — Ảnh: Rừng Thông Mơ

Ba bên và một nguyên tắc chung

Một công trình kiểu này chỉ đứng được khi cả ba bên cùng chịu một ràng buộc. Bản vẽ có giữ cây đến mấy mà nhà thầu đưa máy vào đào theo lối ngắn nhất thì cây vẫn chết; nhà thầu có cẩn thận đến mấy mà chủ đầu tư ép tiến độ thì cũng vậy. Ở Mơ Park, SGL Vietnam thiết kế cảnh quan, RTM là chủ đầu tư, AHA thi công — và phần đắt nhất của dự án là việc cả ba chấp nhận làm chậm hơn để không đụng vào rừng.

Vốn dĩ bản thân mỗi cây xanh đã mang giá trị lớn hơn rất nhiều so với việc chúng ta dát vàng lên nó.Thuyết minh thiết kế cảnh quan, SGL Vietnam

Đó không phải một câu khẩu hiệu. Nó là cách đọc giá trị ngược với thói quen của thị trường: phần đắt tiền nhất của khu đất không phải thứ sắp đặt vào, mà là thứ đã có sẵn và không mua lại được. Với một sân chơi trẻ em, nó còn có nghĩa thực dụng hơn nữa — bóng mát miễn phí, không khí mát, mặt đất không hấp nhiệt, và một bối cảnh mà không thiết bị nào mua được.

Ảnh động: trẻ em và người lớn đi lại ở khu vực lối vào sân chơi, giữa hàng cọc gỗ và cây bụi, sau lưng là rừng thông
Ảnh động — lối vào sân chơi: hàng cọc gỗ và cây bụi thay cho hàng rào kín — Ảnh: Rừng Thông Mơ
Trẻ em chơi quanh những cọc gỗ tròn ở bìa sân, phía sau là rừng thông dày
Bìa sân chơi mở thẳng ra rừng, không có ranh giới cứng — Ảnh: Rừng Thông Mơ

Đọc lại Mơ Park như một bài học nghề

Nếu phải rút Mơ Park thành vài điều mang đi được sang dự án khác, thì đó là: lấy hiện trạng làm đầu bài chứ không làm nền; dùng chênh cao thay cho kết cấu; để tán cây làm mái che; chọn lớp phủ theo chiều cao rơi chứ không theo màu; và giữ một phần sân không có thiết bị nào cả.

Điều cuối cùng là khó nhất để thuyết phục, vì một khoảng trống trên bản vẽ trông như phần chưa làm xong. Nhưng đó chính là phần mà trẻ con dùng nhiều nhất — và là phần duy nhất không cần bảo trì.

Phối cảnh khu trò chơi Mơ Park: hố cát, khúc gỗ nhảy, giàn leo lốp xe và bậc thang, các thân thông giữ nguyên giữa sân
Phối cảnh khu trò chơi: thân thông đứng giữa sân, không bị đẩy ra viền — Hình: SGL Vietnam
Thông tin dự án
Tên dự án
Mơ Park — Rừng Thông Mơ
Địa điểm
Rừng thông ven hồ Tuyền Lâm, Đà Lạt, Lâm Đồng
Chủ đầu tư
Rừng Thông Mơ (RTM)
Đơn vị thiết kế
SGL Vietnam — thiết kế cảnh quan
Đơn vị thi công
AHA
6 Lượt xem